"Chúc mừng Vong Xuyên đạo hữu."
Trận chiến kết thúc, Vong Xuyên cất kỹ thi thể và linh hồn tinh phách của hư không vạn túc minh trùng, giải tán Liệt Kim thú, thu hồi bảo vật. Ngay sau đó, hắn thấy Ngô Ngưng Chi nhẹ nhàng lướt tới:
"Thảo nào Vong Xuyên đạo hữu dám đơn thương độc mã tới Thiên Nguyên đại lục, thì ra lại có bản lĩnh bực này, Ngưng Chi vô cùng bội phục."
Nghe đối phương xưng tên "Ngưng Chi", trong lòng Vong Xuyên ít nhiều cũng thấy hơi gượng gạo, nhưng ngoài mặt lại không để lộ mảy may, chỉ gật đầu cười nói:




